Bài học từ một cuộc chạy đua marathong
Bài học từ một cuộc chạy đua marathong, 71331, Lavender Blog MuaBanNhanh
Tôi tự nhắc nhở bản thân mình như thế, rồi phải nhất quyết thực hiện được. Nếu tôi nhận định mình là một con người có máu có thịt, thì có lẽ những vấp ngã trong cuộc đời sẽ làm tôi sụp đổ mất. “Bản thân”, là loại tồn tại của thực thể, đi kèm với nó, “bản ngã” là loại tồn tại của ý thức. Nhưng tôi cố gắng không xem trọng chúng. Tôi không thể không ép mình chạy vào những nơi vô cơ, cho dù chỉ là một bước nhỏ. Theo bản năng, tôi cũng có thể nhận rằng, đó là lối thoát duy nhất.
Xuất phát
Và như thế, tôi cố gắng rồi cố gắng, cuối cùng cũng chạy được. Khi tôi chạy được 75km, tôi cảm thấy dường như có cái gì đó bỗng nhiên rơi xuống. Ngoài từ “rơi xuống”, tôi không nghĩ ra được cách miêu tả gì tốt hơn. Tưởng chừng giống như xuyên qua tường đá vậy, cả cơ thể một chốc dường như đã xuyên qua rồi . Rốt cuộc từ lúc nào chui qua, tôi cũng không nhớ rõ được thời gian cụ thể. Khi hồi phục lại tinh thần, tôi đã dời đến phía mặt đối diện rồi, càng mơ hồ mà phải chấp nhận hiện thực rằng:“Aha, đây coi như là thoát qua rồi”. Về lý luận, quá trình hay tình lý của sự việc này thì tôi không sao nói rõ được, chỉ biết rằng bản thân mình đã “thoát ra rồi”.
![]()
Sau đó, không cần phải suy nghĩ bất cứ cái gì nữa. Nói chính xác hơn là, tôi không cần phải cố gắng để “không cần suy nghĩ bất kỳ cái gì nữa” rồi, chỉ cần nước chảy bèo trôi mà thôi. Thuận theo tự nhiên, buông trôi bỏ mặc, thì liền có sức mạnh dẩy tôi đi lên phái trước.
Vượt lên
Sau khi “rơi” như thế, tôi đã vượt qua rất nhiều người. Từ đầu đến cuối khi qua được trạm kiểm soát 75km (nếu trong thời gian 8h45ph, tôi không vượt qua được trạm này thì sẽ bị mất đi tư cách), trái ngược lại với tôi, rất nhiều người tốc độ đột ngột giảm xuống, hoặc là từ chạy bộ chuyển thành đi bộ. Từ đó đến đích, tôi có lẽ đã vượt qua hơn 100 thí sinh. Mà những người vượt qua tôi chỉ có một hai lần. Tôi nhẩm tính số người mà tôi chạy vượt qua, rõ ràng là những kẻ ăn không ngồi rồi. Tôi xuất thân trong hoàn cảnh khắc nghiệt như thế, những khó khăn này tôi hoàn toàn có thể chịu đựng được, không những thế, còn có thể tiếp tục chạy được. Được đến thế giới này, tôi không còn nguyện vọng nào cao xa hơn nữa.
![]()
Tôi rơi vào trạng thái giống như bị điều khiển tự động. Cứ tiếp tục chạy như thế, e rằng hơn 100km, tôi cũng có thể chạy được. Nghe ra tưởng chừng có chút kì lạ: khi chạy đến đích, không chỉ có cả cơ thể đau đớn, ngay cả bản thân mình là ai, hiện tại đang làm gì thì gần như mất dần trong não bộ của tôi. Điều này thật đáng cười, nhưng ngay đến một nụ cười tôi cũng không cảm nhận được. Tại nơi đó, chạy bộ dường như đã đạt tới trình độ siêu hình rồi. Dường như, lúc đầu thì hình thành hành vi, tiếp đến sẽ kèm theo sự tồn tại của tôi. Tôi chạy bộ bởi tôi tồn tại trên cõi đời này.
Tăng tốc
Trong toàn bộ quá trình chạy maratong, đến giây phút cuối cùng, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: Phải nhanh chóng chạy tới đích, nhanh chóng kết thúc, không cần quan tâm đến bất cứ cái gì khác. Ngay tại lúc này, tôi cũng chưa từng nghĩ tới điều này. Tôi nghĩ rằng, kết thúc chỉ là một giai đoạn tạm thời, ngoài ra không có ý nghĩa to lớn khác. Cùng sống trong một cuộc sống như thế, không phải bởi vì có kết thúc rồi thì cả quá trình thực hiện mới có ý nghĩa. Mà là để tiện cho việc làm rõ ý nghĩa của trò chơi này, hoặc là ví von một cách quanh co để tạm thời đặt ra một cái kết thúc ở một nơi nào đó.
![]()
Nó giống như tiết học vậy. Chỉ là lúc đó, tôi không thể cảm nhận được một chút vị triết học nào. Không phải thông qua ngôn ngữ mà phải thông qua cơ thể mới có thể cảm nhận được nó, và có thể nói là cảm nhận được nó một cách khái quát nhất. Có thể được chạy trong con đường đầy hoa nguyên sinh , tâm trạng đó thật là mãnh liệt. Phương pháp chạy cũng giống như chìm đắm trong trạng thái trầm tư. Ở trong đó, tôi luôn ôm ấp một cảm giác hạnh phúc yên tĩnh đến dị thường.
Về đích
Tôi là tôi, lại cũng không phải là tôi. Đây vừa là tâm trạng điềm tĩnh khác thường vừa là có gì đó trống trải. nhận thức được điều đó không phải là thứ gì đó quan trọng. Tất nhiên, tôi là một nhà tiểu thuyết, trong công việc, ý thức được những thứ như thế là điều rất quan trọng. Không có chúng, chủ thể của câu chuyện sẽ không biết từ đâu sinh ra. Cho dù như thế, tôi vẫn không nhịn được mà cảm thấy rằng: các loại ý thức không phải là một trò vui ghê gớm gì cả.
![]()
Mặc dù là như thế, lúc tôi chạy qua vạch đích, tôi mới cảm nhận được niềm vui thực sự. Khi vượt qua vạch đích của cả một chặng đường đua dài, mỗi lần như thế tôi đều cảm thấy rất hạnh phúc, đều cảm nhận được trong lòng toát ra cả một làn hơi nóng. Tay phải nắm thành nắm đấm, giơ lên trên bầu trời.
Theo: Suckhoecongdong
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.